Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Good bye Tran Duc

 

Hôm nay mình chính thức nghỉ làm ở Trần Đức. Tròn 10 tháng làm ở công ty này. Mình đã dự định sẽ làm ở công ty này lâu dài chứ không bay nhảy nữa, vậy mà mọi việc xảy ra không theo ý muốn gì cả. Mình đã biết trước là sớm muộn gì sếp mình cũng sẽ rời khỏi công ty này mà, nên mình không bị sốc khi ổng thông báo sẽ ra đi. Có điều là mình chưa bao giờ nghĩ là ổng sẽ kêu mình đi làm cùng ổng. Mình đã hình dung ra là khi ổng nghỉ mình sẽ xin chuyển qua phòng kỹ thuật vì bên đó mình học hỏi được nhiều hơn. Ai ngờ trước khi sếp nghỉ ông Vũ bên Dự Án gọi mình ra, kêu mình chuyển qua phòng Dự án làm chung với ổng, chỉ làm việc lặt vặt thôi. Ông Vũ cùng quê với mình, nhà dưới Châu Sơn. Là đồng hương với nhau, không giúp đỡ nhau thì thôi, toàn là châm chích, xỉa xói nhau, chê bai nhau đủ điều. Ông Vũ ghét sếp mình lắm, nên khi sếp mình ra đi ông Vũ chắc hẳn vui như mở cờ trong bụng. Đồ tồi. Biểu minh về làm chung phòng với ông àh, đừng hòng nhá. Mình thà không làm nữa còn hơn là làm dưới trướng người tiểu nhân như hắn. Nhớ hồi lúc mới vào làm, lúc đi họp, mọi người trong phòng họp ai cũng biết tiếng anh hết, vậy mà hắn bắt mình ngồi phiên dịch. Mình phiên dịch không hết ý vì mình chưa nắm bắt được vấn đề nên hắn chửi mình là làm mất thời gian của người khác. Rồi lúc thiết kế túi xách cho công ty, sếp mình kêu đưa hoa văn vào, thế là hắn nói móc nói mỉa mấy đứa thiết kế là có đứa nào đi học thiết kế ở Thái Lan không, mà sao màu mè hoa hòe quá vậy. Rồi lúc lo dàn dựng triển lãm, mình đã lên kế hoạch ngày nào làm việc gì hết rồi, vậy mà hắn nhảy vào la lối om xòm, hối người này, hối ngừơi kia, la người nọ, tại sao không làm thế này, tại sao không làm thế kia. Thứ người gì mà ích kỷ và nịnh bợ. Công ty cấp xe cho hắn, vậy mà lúc cần xe để đi mua đồ cho triển lãm, mượn xe hắn đi mà hắn không cho, chở mấy bao sỏi mà cũng sợ hư xe, còn nói là kêu người ta bán rồi chở đến luôn, trong khi hàng thì cần gấp. Đến khi thấy sếp tổng đến thì bày đặt, lấy xe anh đi mua đồ nè. Đồ chó. Nghĩ đến là thấy tức àh. Cái thứ đàn ông gì mà mặt mày lúc nào cũng xưng xỉa, đi thì cứ cúi gầm mặt xuống đất chứ chẳng bao giờ ngẩng đầu lên, nhỏ tuổi hơn người khác mà cứ ỷ làm giám đốc dự án nên với anh hắn cũng xưng anh....Ghét thiệt.
Hôm qua là ngày làm việc cuối cùng, ông giám đốc nhân sự cũng không để mình yên nữa chứ. Bắt đi tới đi lui mấy lần, bắt làm biên bản bàn giao, mà mình có cái gì để mà bàn giao đâu chứ. Mọi thông tin đều nằm trong  ổ D máy vi tính hết rồi, vậy mà hắn còn bắt mình ghi rõ ra là gồm nhưng thông tin gì, thư mục gì...Nổi điên luôn àh.
Bởi vậy mà quyết định nghỉ việc của mình không sai chút nào. Ở lại chắc chắn là mình không có cửa để ngóc đầu lên rồi. Thà đi làm với sếp ở công ty khác còn hơn. Nghỉ xả hơi vài ngày rồi đi làm ở chỗ mới cũng được. Có điều là làm với Tây đôi lúc cũng thấy khó chịu. Biết mình hôm nay nghĩ làm là đã nhắn tin, kêu mình làm này làm nọ trong khi mình còn chưa chính thức đi làm bên đó. Mà không hiểu ông này nghĩ thế nào mà biểu mình gọi điện thoại về cty để hỏi thông tin của một số nhà cung cấp nữa chứ. Mình ghét không thèm trả lời luôn. Thử mà nghĩ coi, lúc đang còn làm ở công ty thì hỏi thông tin còn được, chứ bước ra khỏi công ty rồi mà hỏi thì đố ai mà trả lời. Kêu mình đi hỏi báo giá máy vi tính, server...vậy mà không dám đưa tiền cho mình để đi đặt cọc, muốn tự đi đưa, trong khi tiếng việt thì không biết nói, làm như sợ mình ăn xén ăn bớt vậy. Đây không bao giờ làm những trò đó đâu nhé, muốn đi thì cứ tự mà đi lấy, đây càng rảnh.
Làm chỗ nào cũng vậy, lúc nào cũng có người này người kia, chuyện này chuyện kia...kể cả sếp mặc dù thấy tốt như vậy nhưng đâu fải lúc nào cũng tử tế đâu. Mình làm cho mấy ông rồi, người nào cũng tốt hết, nhưng rồi cũng có lúc hết tình hết nghĩa khi mình không còn có ích cho người ta nữa. Thậm chí còn quay lại nói xấu mình với người khác. Đành vậy thôi, đi làm để kiếm tiền, nuôi sống bản thân mà. Làm ở đất sài gòn này thêm 2 năm nữa rồi mình sẽ về quê, về nối nghiệp của ba mình.