Sài gòn bắt đầu chuyển mùa, trời chuyển sang se lạnh vào buổi sớm mai và buổi tối.
Cái lạnh của buổi sớm mai sáng nay gợi cho em nhớ đến anh. Đã lâu rồi em không còn nghĩ về anh nữa, không còn đau khổ và dằn vặt vì anh nữa. Anh đã xa thật rồi, từ lâu lắm rồi... Vậy mà bất chợt chỉ một điều nhỏ nho thôi cũng đã mang hình ảnh của anh quay về với em...Anh của em, nguời con trai của 5 năm trước, nguời đã mang lại sức sống cho em, người đã mang một thế giới mới đến cho em. Dù biết rằng thời gian bên anh không quá nhiều, dù biết rằng rồi một ngày nọ anh sẽ rời xa em, rằng anh không thuộc về em, cũng không hề thuộc về nguời con gái nào. Không thể hiểu nổi, ngưởi đã giới thiệu em cho anh lúc đầu bảo rằng anh là một nguời tốt, nhưng sau khi anh rời xa em thì người đó lại nói rằng anh là người không đáng tin cậy. Nhưng dù biết là vậy, em vẫn cứ tin và yêu anh. Bởi lẽ chưa có ai tốt với em như anh, chưa có ai mang lại niềm vui cho em như anh, chưa có ai cho em một bờ vai để dựa vào như anh. Một bờ vai rộng và ấm áp cho em dựa vào những khi anh đón em đi làm vào buổi sáng sớm. Một bờ vai cho em dựa vào và anh nắm tay em thật chặt, để lim dim ngủ trên vai anh khi anh đón em về sau một ngày dài làm việc. Chẳng ai có gương mặt cười giống con nít như anh, cộng thêm cặp mắt mí lót cười díp cả mắt chẳng giống ai như anh. Chẳng có ai như anh, nguời đã khuyên và chỉ cho em nên đối phó, dè chừng hay nên kết bạn với những loại người nào trong công ty. Chẳng có ai nhẹ nhàng vén tóc cho em như anh, để tóc em không bị vướng vào ly kem mát lành trên một quán góc phố nhỏ, kèm theo là một nụ cười con nít của anh. Làm sao em quên được cái cảm giác khi anh hôn trộm lên má em khi anh tiễn em về nhà..... Và chắc chắn là sẽ không có nguời con trai nào như anh, người đã dựa vào vai em và khóc, khóc và cố nén không bật ra thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh khóc vì đau khổ, vì nhưng gì ba anh đã gây ra cho mẹ anh, vì những đau khổ mà mẹ anh phải gánh chịu. Và rồi cũng chẳng có ai làm em đau khổ như anh khi anh rời xa em. Anh căm ghét ba anh, nhưng những gì anh đã làm đối với em khiến cho anh chẳng khác ba anh một chút xíu nào. Hay có lẽ vì anh căm ghét ba anh, anh căm ghét tình cảnh của gia đình anh , nên anh không muốn phải thuộc về người con gái nào???
Thời gian rồi cũng trôi qua, vết thương lâu rồi cũng lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn vẫn còn đó. Nó khiến em không thể mở rộng lòng mình để đón nhận những mối quan hệ mới, những con người mới, những tình cảm mới... Cũng có lúc em thấy cô đơn và trống trải vô cùng. Cái lạnh của mùa đông về càng khiến em thấy buồn và cô đơn hơn. Nhưng rồi em lại sợ. Em sợ rằng sẽ không có ai như được như anh, và sẽ có ai đó lại làm em đau khổ như anh...
Người ta nói là trái đất tròn, con người ta đi đâu rồi cũng có ngày sẽ gặp lại nhau. Nhiều năm đã trôi qua, em đã gặp lại rất nhiều người bạn mà đã lâu lâu lắm rồi em không gặp lại, riêng chỉ có anh là em chưa có bao giở có cơ hội gặp lại, dù chỉ là một lần gặp thoáng qua trên đường, lạ thật. Và em cũng không còn mong gặp lại anh nữa, mọi việc đã qua rồi, anh chắc cũng có cuộc sống mới, gia đình mới rồi, và em cũng chẳng còn ngoan hiền, ngây thơ như ngày xưa nữa.
Cơn gió lạnh lại tràn vào. Đêm nay em sẽ ngủ cùng với nụ hôn trên trán chúc ngủ ngon của anh....

- Hom nay lên mạng đọc những lời tâm tư của Huyền sao mà buồn quá vậy, mình cũng muốn khóc quá đi, mà cũng không hiểu sao nữa vậy, cũng lâu lắm rồi không được gặp Huyền, nhiều khi lên mạng cũng hay vào blog của Huyền nghe Huyền tâm sự cũng chẳng hiểu vì sao nữa mình hay trông ngóng một điều gì đó trên blog của Huyền mỗi khi Huyền thổ lộ tình cảm trên blog. Đừng buồn nhé Huyền ơi!, sẽ có một ngày sẽ có một người tốt sẽ đến với Huyền cho Huyền niềm tin và Huyền sẽ không còn buồn nữa. Chúc Huyền vui vẻ hạnh phúc !!!!!!!!!!