Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Bạn bè ơi. Ngày Xưa ơi


Chưa có 30-4 nào lại thê thảm như năm nay. Ra trung tâm SG xem đua xe đạp cúp truyền hình, đường phố đông ơi là đông, ai cũng háo hức chờ đợi đoàn xe tiến về Dinh Độc Lập, thế mà không thể nào đưa máy lên bấm 1 tấm hình được.  10 năm ở SG, đây là lần đầu tiên đi xem sự kiện này, nhưng sao chẳng thấy vui chút nào. Qua studio của mấy người bạn, có sẵn người mẫu, có sẵn thiết bị, thế nhưng mình cũng không thể nào chụp được một tấm. Cái thể loại trần trụi này không phải là gu của mình mà…quá nhiều ánh sáng…quá nhiều da thịt…Quyết định đi xem xinê một mình, thế mà ra tới rạp cũng chẳng còn vé của bất cứ phim nào…chạy lòng vòng sài gòn gần 1 tiếng đồng hồ nhưng không thể dừng lại một quán nào đó để  ăn, mặc dù bụng rất đói…


Không biết từ khi nào, bạn bè của mình ngày càng xa dần, nói đúng hơn là mất dần. Kể từ khi thay đổi công việc, mình hầu như mất hết bạn bè, đồng nghiệp… Ban đầu họ còn quan tâm, nhưng dần rồi ai cũng phải lo cho cuộc sống của mình, cứ ôm hoài chuyện cũ cũng có được gì, có đấu tranh cũng có được ích lợi gì… 
Những người bạn có cùng chung sở thích của mình cũng mất dần. Không biết dùng từ “mất” có đúng hay không, hay là nên nói là mất liên lạc dần thì đúng hơn. “Mất” làm sao được khi không hề có 1 xích mích nào, có chăng là cái trò đùa tai quái kia của mình, nhưng không ai là để bụng lâu như thế được.  Hay là sự thất bại trong công việc của mình làm cho người ta coi thường mình…không phải như vậy đâu. Hay là kể từ ngày đi học, thời gian rảnh của mình không còn đồng điệu với thời gian của mọi người nữa, để có thể đi chung với nhau như  cái ngày xưa. Thôi thì cứ lấy lý do này đi, cho nhẹ lòng. Nhóm bạn ngày trước có 7  thành viên, thế rồi vì biết bao nhiêu là lý do, các thành viên bắt đầu giảm dần, cộng them những xích mích, những mâu thuẫn không đáng có, lại có những nhóm nhỏ tách ra…và rồi cái nhóm nhỏ lại càng nhỏ dần… sao lại thế này…


Nhớ quá đi thôi cái thời đi coi phim bom tấn 2 lượt 1 lúc…nhớ cái thời về miệt vườn sông nước…nhớ những buổi café… bây giờ chỉ biết xem ảnh của nhau trên FB rồi thể hiện sự ngưỡng mộ bằng nút LIKE. Nhiều lúc mình muốn lien lạc, nhưng sao không thể bấm nút call được…

Cũng may là cái nút unfriend bé nhỏ kia chưa bị bấm…phải công nhận một điều là bấm cái nút này rất ư là nhẹ nhàng…nhưng cái cảm giác của người bị bấm cái nút đó thì chẳng nhẹ nhàng chút nào cả.


Còn hơn 1 năm nữa mới xong cái lớp học này, không biết có ra ngô ra khoai gì hay không, có tiếp nạp được chút kiến thức nào không, nhưng trước mắt đã thấy mất hết sức lực, thời gian và cả niềm đam mê cầm máy. Mỗi khi được nghỉ học ngày nào là mình tranh thủ phuợt ngày đó. Mà quả thật phượt một mình thật là chán, chán vô cùng tận khi không có người cùng đam mê và sở thích đi cùng, chán hơn nữa nếu có bạn đồng hành nhưng không cùng sở thích, khiến người ta phải chờ đợi mình trong mệt mỏi… Mà khi đã chán thì sẽ không thể nào có được những bức ảnh đẹp. Có nhiều khi về nhà nhìn lại mình tự hỏi sao những bức ảnh này lại vô hồn đến thế, sao nhạt nhẽo đến thế…????


Những thất bại trong chuyện tình cảm cũng như trong công việc đã làm cho mình trở thành người khó gần hơn. Chuyện tình cảm bây giờ đã không còn là thứ để phải vương vấn, luyến tiếc hay đau khổ nữa. Nó đã chôn mãi ở thì quá khứ rồi. Còn công việc, sự thất bại ấy đến bây giờ vẫn còn lại nỗi ám ảnh, cho dù mình chẳng làm gì sai trái. Cũng rút ra được một điều, cho dù mình chẳng sai, cho dù mình là người bị hại, ai hiểu được mình thì tốt, còn không thì cũng chẳng nên nói cái sự thật ấy cho cái kẻ trả lương cho mình tiếp theo. Bởi vì thằng nào rồi cũng khốn nạn như nhau, bẩn thỉu như nhau, có khác là khác ở chỗ thằng này chưa ác độc bằng thằng kia mà thôi. Mà cũng vì thế mà mình đã phải NHẪN nhiều hơn....

Những nguời bạn mới ở lớp học, ăn nhậu café đi được, nhưng để tâm sự thì không thể, bởi lẽ cái lứa tuổi của mình không dễ dang gì để có thế chia sẻ với người nhỏ tuổi hơn.

Đứa bạn than nhất ở đất Sài Gòn này cũng đã xuất ngoại.

Ơi. Bạn bè ơi


Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Gia đình



Tết… là thời gian dành cho gia đình....Tết sum vầy...Tết đoàn viên…Tết…Tết…Tết…Tết ơi là Tết...

Chưa có năm nào gia đình nó có đầy đủ tất cả mọi người trong bữa trưa mùng 1 Tết, ngay cả khi mấy đưa em chưa lập gia đình, huống gì là bây giờ đứa ăn Tết bên nội, đứa ăn Tết bên ngoại… Chính vì thế mà muốn có 1 tấm hình chụp cả gia đình, ba má anh chị em dâu rể cháu nội cháu ngoại…chẳng thể nào có được.

Nhà này hình như toàn tứ hành xung, không ai hợp với ai cả, chỉ cần nói vài ba câu là bắt đầu có chuyện. Trưa mùng một ba má nó đã khai trương bằng 1 chuyện vớ vẩn về chùa chiền, từ thiện…Chỉ cần 1 người hạ giọng xuống khi nói, và một người thôi đừng nói nhiều và thù dai lôi chuyện cũ ra nói thì chuyện cũng chẳng đến nỗi nào…

Đứa em kế ăn Tết bên nhà vợ, mùng 5 mới về nhà. Chờ đến mùng 5 vợ chồng con cái nó qua rồi làm 1 tấm hình các anh chị em với nhau bên nhà thằng em út, thế mà nó đi nhà bạn, gọi cho nó nó bảo có gì đâu mà lên…”Tao chờ mày về để chụp một tấm hình đầy đủ các anh chị em, mày không lên  thì thôi.” Con vợ nghe câu đó thì đía vào 1 câu “ chồng gì mà thấy chán” trước mặt bao nhiu người….

Mùng 7 Tết, vợ chồng nhà nó đi chơi với bạn bè...còn post hình tự sướng lên FB. 10h30 tối, thằng chồng đi xe về, con vợ ôm con đi bộ về, không về nhà mà lên nhà em út khóc bù lu bù loa, hỏi có chuyện gì thì chẳng chịu nói…

Má nó thì ngày nào cũng ở nhà, hết cúng cơm ngày 3 bữa rồi thì trông cháu…Đi đâu cũng không chịu đi, cứ bảo làm biếng quá, không muốn đi. Ba nó thì đi suốt, có bữa thì đi 1 buổi, có khi đi cả ngày…!!!!!!

Lên nhà em dâu út chơi, nó kể chồng nó hôm qua đi chơi với bạn đến 3h sang mới về. Nhà thì chỉ có 2 mẹ con, con nhỏ BB thì đang ho sốt vì mọc răng….

Mỗi năm  ngoại trừ  Tết thì nó về quê 3-4 lần, tranh thủ những lúc ít việc hoặc được nghỉ học thì về…Nhà có thêm cháu nội, cháu ngoại thì lại càng thích. Những ngày nó về, hầu như ba nó chẳng ở nhà ăn cơm tối với gia đình được 1 bữa, đêm nào cũng nhậu. Đến lúc đổ bệnh lại rên la, mà uống hết thuốc rồi thì lại đi nhậu tiếp.

Chị gái nó thì ốm yếu đau bệnh mà lại còn lười vận động nữa chứ. Căn phòng thì bề bộn và không hề có 1 chút sinh khí, đồ đạc thì cứ treo móc khắp nơi mà chẳng khi nào đụng tới, bỏ thì cũng chẳng chịu bỏ… Tối 29 Tết chị em nó lại chốt sổ bằng đề tài về công việc nhà, về chuyện đứa em út và chuyện về căn phòng của chị nó….

Trời ơi!!!!!!!!!! có cái gia đình nào như thế này không trời. Ai yêu nó mà biết về gia đình nó như thế này thì chắc là chạy mất dép quá….

Mùng 2 Tết đi xem quẻ đầu năm, bà thầy nói thao thao còn nó thì cười trogn bụng vì bả nói trật lất. Riêng có 1 điều xem ra đúng: không biết nhà mày đông anh em như thế nào, nhưng nhìn mày thì thấy, miệng thì lúc nào cũng cười thế kia, nhưng thật ra trong lòng chẳng sung sướng gì.Số mày cũng chẳng nhờ cậy được ai, vì vậy mà ráng tự lo lấy thân mày thôi.

Tết năm nay được nghỉ nhiều ngày thế này, mà toàn chứng kiến những cảnh gì đâu. Biết thế thà nó lên kế hoạch phượt phẹt 1 chuyến thì hay biết mấy…

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Châu Đốc - part II



Trong khi mọi người phải quay về thành phố thì có kẻ nổi hứng ở lại thêm 1 ngày nữa,

Để coai nó đã làm được gì nè

Được đi cầu khỉ

Được ra vườn rau

Được lội xuống ruộng lúa


Và được leo cột mốc


Cái cảm giác khi chinh phục cột mốc không phải lúc nào cũng có được. Hào hứng có, liều lĩnh có, tự hào có, và rồi lo lắng sợ hãi cũng có. Có mấy ai biết được nó và MT đã phải trải qua những gì, và hậu quả sau này của việc leo cột mốc này là gì, nhưng đó sẽ là một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời của tụi nó. Và không biết sau này có cơ hội chạm đến 1 cái cột mốc nào khác nữa hay không, nhưng chắc chắn là sẽ không phải trải qua cái cảm giác sợ hãi đó nữa

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Châu Đốc - An Giang

Bình minh trên đê Tha La
Tịnh Biên
Rừng tràm Trà Sư
Hồ đá Tà Pạ
Bồng Lai
Lấy nước thôt nốt
Em bé Khơ Me
Cỏ đuôi chồn

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

My new boyfriend

Photobucket



....My new boyfriend.....takes my blood away....
Velvet Ng at 12/14/2012 10:05 am comment
và con tim đã vui trở lại và ......................
cafe_khongduong at 12/14/2012 04:11 pm reply
...khô máu...
Velvet Ng at 12/14/2012 10:04 am comment
...... but still keep you ..... happy, enjoyed & more. Congratulation! Your dream came true.[img]113[/img]

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Bao giờ mình mới lấy chồng - phần 2

31 tuổi, sau nhiều lần được mai mối, cuối cùng nó cũng quen được 1 anh chàng. Ba hắn là người miền trung, mẹ thì lại là người bắc…Eo ơi…Người miền trung thế nào, người bắc thế nào thì ai cũng biết, đặc biệt là mấy bà mẹ người bắc… Ai cũng cảnh báo nó, mà nó chẳng quan tâm.
Những người mà nó gặp, chỉ 1 lần là nó trốn luôn, không muốn gặp lại lần thứ 2. Vậy mà với hắn, nó có thể nói chuyện nhiều như vậy, chuyện gì cũng nói được, chuyện gì nó cũng có thể nói với hắn. Hắn làm cho nó cừơi, hắn làm cho nó thấy mỗi ngày nó thêm bận rộn hơn, bận rộn để nhớ đến hắn, bận rộn để nói chuyện với hắn.
Người giới thiệu hắn cho nó chính là người yêu cũ của hắn. 2 người họ quen nhau cũng mấy năm, nhưng rồi cha mẹ hắn từ chối. Bạn hắn về quê lấy chồng rồi sinh con. Biết hắn vẫn chưa lấy vợ nên mới giới thiệu hắn cho nó. Hắn kể rằng, nó là người thứ 4 hắn đưa về ra mắt gia đình. Ba người trứơc đều đã bị gia đình hắn từ chối, nào là vì không môn đăng hộ đối, nào không hợp tuổi, nào là đoảng không biết làm gì… phải chi gia đình hắn giàu có, cao sang thì chẳng nói làm gì, đẳng này….vậy mà ai gia đình hắn cũng chẳng vừa ý. Hắn nói với nó, ngày xưa hắn chưa quyết tâm, nên không thành với ai, bây giờ quen nó, hắn quyết tâm rồi.
Hắn đưa nó về nhà gặp gia đình hắn, ở lại gia đình hắn vài ngày. Chưa gì nó đã thấy nó giống ôsin rồi, từ sáng tới tối, hết lau nhà, nấu cơm, ăn cơm, rửa chén, rồi lại nấu cơm, rồi lại rửa chén…Không thể nào bước ra khỏi nhà, muốn đi chơi cũng chẳng đi được, hắn bảo mai mốt cưới rồi tha hồ mà đi, bi giờ trời nắng đi làm gì. Hắn chở nó đi tắm biển, mẹ hắn thòng cho một câu ”đi đi, tắm cho hết nước biển rồi về”. Lúc nó ngủ trưa, mẹ hắn nói với hắn “con này cũng cứng đầu lắm đây”. Thỉnh thoảng mẹ hắn lại đọc vài câu thơ (các bà già người bắcthì giỏi chửi bằng thơ) nói bóng gió gì đó mà nó chẳng thể nhớ được nữa. Ngoài vấn đề hắn và nó không hợp tuổi, nhưng vẫn chưa thấy ông bà ấy phản đối gì cả.  Hắn cứ hối thúc nó về chuyện cưới hỏi, nhưng nó lừng chừng chưa đồng ý. Vài tháng sau chẳng thấy hắn đả động đến chuyện cưới hỏi nữa, nó cũng thấy hơi lạ. Hỏi ra nó mới biết, ông bà nhà ấy phản đối, không chấp nhận cho hắn cứơi nó. Lý do: nó bị bệnh tim
Ôi trời đất ơi! Đúng là nó đã từng bị tim, nhưng nó đã mổ tim 20 năm rồi, từ đó đến giờ nó chưa hề bị bất cứ sự cố nào, biến chứng nào. Mà bênh của nó là bệnh nhẹ chứ có phải là bệnh nặng đâu, có thay thay van tim đâu. Ngày xưa Ba má nó đã phải vay mượn tiền để chữa bệnh cho nó, để cho nó khỏe mạnh như ngày hôm nay. Nó là người khỏe mạnh, thậm chí là khỏe hơn biết bao nhiêu người. Những ai biết nó cũng không thể nào nghĩ rằng nó đã từng bị bịnh tim nữa kia mà
Nó giải thích cho hắn biết về bệnh tim của nó, về sức khỏe của nó, để hắn có thể giải thích cho gia đình hắn hiểu…Nhưng rồi dù có giải thích thế nào, có nói thế nào đi nữa, thậm chí là nó đưa cho hắn sổ khám bệnh của nó, cuối cùng cũng chẳng thể thay đổi được gì
Hắn nói “ vấn đề không hợp tuổi thì hắn có thể thuyết phục gia đình hắn được, còn vần đề bệnh của nó thì hắn không thể thuyết phục được”. Hắn hiểu bệnh của nó không có vấn đề gì, nhưng gia đình hắn không nghĩ như vậy. Gia đình hắn dẫn chứng bao nhiêu chuyện của người này, người kia, những người bị tim hoặc nhưng ngừơi có người thân bị bệnh tim, rằng cho dù có mổ rồi, nhưng chỉ là tạm thời thôi, ai biết sau này sẽ thế nào, biến chứng thế nào, tốn kém thế nào, sau này sinh con liệu nó có bình thường hay không...
Sau những gì nó làm cho hắn, chăm lo cho hắn, cho cháu của hắn, cuối cùng chỉ để nhận đựơc những lời này:
Mẹ hắn nói hắn mù quáng, nó đối xử tốt với hắn, hầu hạ hắn, lo cho hắn là vì nó già, nó xấu, và vì nó bệnh tật, nên nó cố bu lấy hắn…
Mẹ hắn nói các bác sĩ đã khuyên là không nên lấy những người bi bệnh tim, và những người bệnh tim thì không nên lấy chồng, không nên sinh con….Chẳng lẽ nhưng người bị bệnh tim thì không có cái quyền được làm vợ, làm mẹ hay sao??? Bác sĩ nào mà khuyên như vậy chắc là đi tù sớm thôi. Mà bà con của hắn cũng có người làm bác sĩ, không biết họ có khuyên như vậy không nữa?
Mẹ hắn nói lỡ đâu sau này nó lên bàn sinh, nó chết cả mẹ lẫn con, thì có phải đời của hắn sẽ dở dang hay không…
Mẹ hắn lại nói nếu chẳng may chuyện xấu xảy ra, thì người ta lại nói là gia đình hắn vô phước, nhà hắn vô phước nên con cái mới như vậy….vậy tại sao không ngăn cản để chuyện đó xảy ra, để người ta nói gia đình hắn vô phước…
Chẳng biết ai xấu, ai già, ai bu lấy ai, chẳng biết vô phước là do ai, mà gia đình hắn chỉ có hai đứa con, mà chi gái của hắn, luôn cau có, gắt gỏng, khó chịu…bị chồng bỏ…Có mỗi một thắng con trai mà suốt ngày chăm bẵm, kèm cặp như con nít, rồi lại kiểm soát, la mắng nó, trong khi nó đã lớn và có thể tự lo cho nó được rồi…Còn hắn, ông bà bảo già rồi nên muốn có dâu, có cháu bồng, vậy mà hắn dẫn người nào về ông bà ấy cũng phản đối… Nhà hắn vô phước là do ai???
Gia đình hắn muốn hắn về quê, cưới vợ, người do gia đình hắn chọn cho hắn. Và hắn chỉ có thể nói được một câu “áo mặc sao qua khỏi đầu”.
32 tuổi, GAME OVER.
Nó đã khóc suốt một ngày, suốt một đêm. Và rồi sáng hôm sau thức dậy, nó không còn cảm thấy gì nữa, mọi thứ suy nghĩ về hắn không còn nữa, mọi thứ đều nguội lạnh, đều tan biến hết…Hà cớ gì mà phải đau khổ, phải nuối tiếc những người như hắn, như gia đình hắn chứ. Có khi lại là may mắn cho nó vì đã thoát khỏi được những người như gia đình hắn.
Chị gái nó thấy nó buồn nên lặn lội từ quê vào với nó, tâm sự với nó để nó bớt buồn. Nhưng lòng nó đã nguội lạnh, mọi thứ về hắn giờ không còn nữa, nên nó không muốn chị nó nhắc tới chuyện đó nữa, nó thấy bực bội khi nhắc đến hắn. Nó đã cáu gắt với chị của nó, mặc dù nó không hề cố ý như vậy. Nó thấy có lỗi với chị nó, nhưng nó không thể nói lời xin lỗi…
Đôi lúc nó thấy buồn, muốn có ai đó để nói chuyện, nhưng rồi nó lại nghĩ nói ra để làm gì, sẽ thay đổi được gì… Nó tự nhủ, bây giờ nó lại là người tư do, không phải lo lắng chăm sóc cho những người không phải là ruột thịt của nó nữa, không phải chia sẻ thời gian cho nhiều người nữa. Sao không làm những điều nó thích, sao không đi học thêm thứ gì đó, để bù lại cho những ngày đã hoang phí vì những con người bạc bẽo ấy
Còn chuyện bao giờ nó mới lấy chồng ư? Câu hỏi này khó quá, mãi mà chẳng thể trả lời được. ..
 
 
 
 
 
Thuy at 05/21/2012 02:56 pm comment
1/ …Hà cớ gì mà phải đau khổ, phải nuối tiếc những người như hắn, như gia đình hắn chứ. Có khi lại là may mắn cho nó vì đã thoát khỏi được những người như gia đình hắn...=> Chính xác 2/ ...Nhưng lòng nó đã nguội lạnh, mọi thứ về hắn giờ không còn nữa...=> Chỉ mới bắt đầu nguội thôi. Nếu lạnh nó đã không thấy bực bội, không cáu gắt với chị. Phản ứng này rất tự nhiên. 3/ ...Sao không đi học thêm thứ gì đó, để bù lại cho những ngày đã hoang phí vì những con người bạc bẽo ấy...=> Mở rộng kiến thức luôn là điều bổ ích và còn nhiều việc tốt đẹp hơn thế chờ nó tiêu xài thời gian. Cũng đừng cho là hoang phí vì dù hôm nay như thế nào thì ngày hôm qua cũng có những phút giây mặn nồng, cháy bỏng...Nó không cần cám ơn hắn nhưng nên cám ơn đời đã cho nó một cuộc sống nhiều màu sắc, cung bậc. 4/...Bao giờ nó mới lấy chồng...? => Với cuộc sống hiện nay, chuyện này có cần thiết 100%? Kết hôn có phải là sợi dây để cột chặt 2 đứa được bền lâu hạnh phúc? Vậy có bao nhiêu cặp hạnh phúc trong 1 năm, 10 năm, 20 năm, 30 năm và nhiều hơn nữa...? Lập gia đình là điều nên làm chứ không bắt buộc phải làm. Nếu đó thực sự là hạnh phúc thì xin cố gắng giữ lấy. Nếu đó chỉ là cái vỏ bên ngoài cho bằng chị bằng em thì xin hãy rời xa...Và cũng đừng chờ đợi, ngóng tìm...Người ta thường bảo rằng: Nhân duyên tiền định. 5/ Ít nói chuyện với nó nhưng chị tin rằng đằng sau những câu nói tếu táo để làm vui mọi người là một nội tâm sâu sắc, đằng sau những nụ cười ồn ào chỉ để che đi những giot lệ thương thân...Chỉ là người có nghị lực mới như vậy và họ thường vượt qua trở ngại không mấy khó khăn. OK? Chợt nhớ vài câu của TCS:...Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi. Không còn không còn ai ta trôi trong cuộc đời. Không chờ không đợi ai...Nỗi cô đơn đã lên đến tột cùng nhưng rồi mọi thứ sẽ phai đi và người ta vẫn cười.
Thuy at 09/05/2012 08:17 am reply
[img]1[/img]
vyvy at 09/01/2012 11:20 am reply
4/...Bao giờ nó mới lấy chồng...? => Với cuộc sống hiện nay, chuyện này có cần thiết 100%? Kết hôn có phải là sợi dây để cột chặt 2 đứa được bền lâu hạnh phúc? Vậy có bao nhiêu cặp hạnh phúc trong 1 năm, 10 năm, 20 năm, 30 năm và nhiều hơn nữa...? Lập gia đình là điều nên làm chứ không bắt buộc phải làm. Nếu đó thực sự là hạnh phúc thì xin cố gắng giữ lấy. Nếu đó chỉ là cái vỏ bên ngoài cho bằng chị bằng em thì xin hãy rời xa...Và cũng đừng chờ đợi, ngóng tìm...Người ta thường bảo rằng: Nhân duyên tiền định. --> Em đồng ý với chị quan điểm này.
Tran Hieu at 05/15/2012 08:19 am comment
Đọc mà thấy buồn quá ! mỗi người đều có số phận của riêng mình nhưng không sao hết " nó " ơi ! cứ cho đi rồi cũng sẽ có ngày mình sẽ nhận lại được.

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

10.11.12

Một ngày, không như mọi ngày
Không làm việc
Không bạn bè
Không chị em
Không lái xe
Không ăn 
Không năng lượng
Không ngủ
Không tiêu tiền
Tìm hết trong danh bạ điện thoại, bao nhiêu là số, vậy mà không tìm ra nổi 1 người đủ thân để có thể gọi, để có thể nói chuyện, để có thể trút hết những suy nghĩ, những lo âu, những vướng mắc….
 Ai bảo, điên quá làm chi. Có ai biết lúc nào  không điên. Có ai biết tâm trạng của người điên
 
Velvet Ng at 11/23/2012 11:34 am comment
Vẫn có 1 người nhưng đã đi xa & vẫn còn có 1 người nhưng chưa có dịp gặp.
Lan huong at 11/20/2012 08:52 am comment
Hihi, cô đơn là như vậy đấy bạn! Muốn nói thật nhiều mà chẳng biết nói cùng ai dù đang đứng giữa một đám đông bạn bè[img]1[/img]