Hôm nay là ngày thứ 2 mình đi tìm nhà. Trời ơi sao lại khổ sở thế này. Những chỗ mình đến hỏi thăm đều chỉ cho nam ở mà thôi, hoặc là không cho mình nấu ăn, mà phòng nào cũng bé tẹo như lòng bàn tay, chuyển hết đồ đạc vào trong phòng thì coi như không còn chỗ mà nằm ngủ nữa. Mấy chỗ mà báo đăng toàn là do bọn cò nhà không àh. Mình đến 2 chỗ mà bọn nó cho mình coi cùng 1 nhà, đã vậy còn có nhiều người cũng bị lừa giống như mình nữa chứ. Mấy căn nhà người ta dẫn mình đi coi, không biết có nên gọi là nhà không nữa, không biết có phải để cho con người ở hay không, hay là chỗ để cho chó nó ở. Mình nói như vậy chẳng quá một chút nào. Nhà gì mà ọp ẹp, bẩn thỉu, hôi hám, ngột ngạt.... Vậy mà chúng nó lấy tiền của mình một cách quá dễ dàng, chúng nó ăn cướp tiền của mình và của những người khác một cách không thương tiếc, chúng nó không còn là con người nữa, rồi có ngày chúng nó sẽ bị trừng phạt, bị quả báo vì đã ăn cướp tiền mồ hôi và nước mắt của người khác...
Biết làm sao bây giờ, muốn tìm được 1 chỗ vừa ý thì phải trả khoảng 2tr 1 tháng. Hiện tại mình trả hơn 1tr5 là đã đuối làm rồi. Mà sao đồ đạc nhà mình lại nhiều dữ vậy không biết. Có 2 chị em thôi mà nào là tv, dvd, tủ lạnh, máy giặt, máy vi tính, kệ sách, tủ quần áo...và biết bao nhiêu thứ linh tinh khác nữa. Đi làm mấy năm trời không dành dụm được bao nhiêu tiền mà chỉ toàn sắm sửa mấy thứ vớ vẩn không àh.
Mà Tí ơi đến khi nào Tí mới sống tự lập và thôi dựa vào người khác. Chị mệt mỏi lắm rồi Tí biết không, Từ ngày chị sống ở SG đến giờ chị phải mang nhiều gánh nặng đến vậy. Hết Tèo, đến Xí em, đến anh Quang, đến Noel, đến Hiếu, rồi Tí... Đến bao giờ chị mới được sống bình thản mà không phải lo nghĩ cho ai nữa. Từ tiền nhà, điện, nước...đến ăn uống và bao nhiêu thứ chi tiêu cho sinh hoạt chị cũng phải lo hết. Tiền nhà Tí đưa cho chị được mấy bữa rồi Tí cũng mượn lại vì lí do này or lý do khác. Tí 27 tuổi rồi còn gì, cũng phải lo mà lấy vợ nữa chứ. Vậy mà đi làm không chịu để dành tích góp gì hết. Làm tháng nào là hết tháng đó, thậm chí là còn thâm nợ nữa chứ. Mà Tí là người có năng lực mà, thiếu gì chỗ để làm, sao cứ bám lấy cái công ty Media Link đó làm gì, để rồi làm 3 tháng lãnh lương 1 tháng, để rồi phải ứng lương, phải mượn người này người khác...Lương của Tí cao hơn lương của chị, nhưng lãnh lương kiểu đó thì thà đi làm chỗ khác mà lương ổn định còn hơn. Không biết là Tí sợ điều gì mà không dám đi tìm vịêc ở nơi khác. Đồng nghiệp hòa đồng có mang lại tiền lương cho Tí không, sếp tốt bụng nhưng có trả đủ lương cho Tí không, hay họ chỉ lợi dụng sự tận tụy lẫn nhút nhát của mình. Không nói thì thôi, chứ mà nói ra thì chị biết chắc là Tí lại dùng dằng khó chịu với chị, không muốn nghe chị nói đâu...
Mình cô đơn và mệt mỏi quá
Biết làm sao bây giờ, muốn tìm được 1 chỗ vừa ý thì phải trả khoảng 2tr 1 tháng. Hiện tại mình trả hơn 1tr5 là đã đuối làm rồi. Mà sao đồ đạc nhà mình lại nhiều dữ vậy không biết. Có 2 chị em thôi mà nào là tv, dvd, tủ lạnh, máy giặt, máy vi tính, kệ sách, tủ quần áo...và biết bao nhiêu thứ linh tinh khác nữa. Đi làm mấy năm trời không dành dụm được bao nhiêu tiền mà chỉ toàn sắm sửa mấy thứ vớ vẩn không àh.
Mà Tí ơi đến khi nào Tí mới sống tự lập và thôi dựa vào người khác. Chị mệt mỏi lắm rồi Tí biết không, Từ ngày chị sống ở SG đến giờ chị phải mang nhiều gánh nặng đến vậy. Hết Tèo, đến Xí em, đến anh Quang, đến Noel, đến Hiếu, rồi Tí... Đến bao giờ chị mới được sống bình thản mà không phải lo nghĩ cho ai nữa. Từ tiền nhà, điện, nước...đến ăn uống và bao nhiêu thứ chi tiêu cho sinh hoạt chị cũng phải lo hết. Tiền nhà Tí đưa cho chị được mấy bữa rồi Tí cũng mượn lại vì lí do này or lý do khác. Tí 27 tuổi rồi còn gì, cũng phải lo mà lấy vợ nữa chứ. Vậy mà đi làm không chịu để dành tích góp gì hết. Làm tháng nào là hết tháng đó, thậm chí là còn thâm nợ nữa chứ. Mà Tí là người có năng lực mà, thiếu gì chỗ để làm, sao cứ bám lấy cái công ty Media Link đó làm gì, để rồi làm 3 tháng lãnh lương 1 tháng, để rồi phải ứng lương, phải mượn người này người khác...Lương của Tí cao hơn lương của chị, nhưng lãnh lương kiểu đó thì thà đi làm chỗ khác mà lương ổn định còn hơn. Không biết là Tí sợ điều gì mà không dám đi tìm vịêc ở nơi khác. Đồng nghiệp hòa đồng có mang lại tiền lương cho Tí không, sếp tốt bụng nhưng có trả đủ lương cho Tí không, hay họ chỉ lợi dụng sự tận tụy lẫn nhút nhát của mình. Không nói thì thôi, chứ mà nói ra thì chị biết chắc là Tí lại dùng dằng khó chịu với chị, không muốn nghe chị nói đâu...
Mình cô đơn và mệt mỏi quá
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét