Hôm nay không đi làm, giúp chú Sang bạn của má đi phiên dịch. Chú Sang đi đến công ty của Hàn Quốc, mua bạt về bán cho dân trồng cafe, bán sỉ cho các tỉnh tây nguyên. Thấy giá trị của hàng hóa nhỏ thôi, chỉ 2 usd/kg, nhưng mua đến 100 tấn, tính ra là 200.000 usd, tính ra tiền việt là hơn 3.5 tỷ, số tiền không nhỏ một tí nào. 3 tỷ rưỡi bán trong một mùa hái cafe, có vậy mới thấy rằng có những thứ giá trị thấp nhưng mua bán với số lượng lớn lại kiếm được rất nhiều tiền. Thấy người ta làm giàu mà thấy ham, còn nhà mình làm cách mấy cũng không khá lên được, buôn bán thì ế ẩm, thợ thì không có, bao nhiêu thứ chi phí, mà cuối năm chẳng dư được bao nhiêu. Thời buổi khó khăn, việc làm ăn buôn bán của nhà mình cũng ngày càng giảm sút. Nhớ hồi mình học cấp 3, nhà mình khá lắm, tuần nào cũng 1-2 chuyến xe hàng từ sài gòn chở về, hàng về là giao hết liền. Còn bây giờ, cả tháng mới có 1 chuyến hàng, mà cũng chẳng được đầy xe nữa, mua ít nên bạn hàng cũng không cho nợ mà phải trả tiền liền, mà tiền khách hàng nợ thì lại khó thu... Không có vốn, mặt bằng không thuận tiện, kinh tế khó khăn, nhu cầu mua sắm cũng giảm...Thảm...
Nhà chú Sang có 2 vợ chồng và 3 đứa con, nhà người ta đầm ấm hạnh phúc, con cái ngoan, làm ăn cũng khá, thấy mà ham. Ai đâu như nhà mình, ba má và 6 đứa con, vậy mà sống không thuận, con cái thì khong ai muốn theo nghề của ba ngoại trừ cu Tèo, cũng không muốn sống ở nhà vì chẳng ai hợp tính với Ba, nói ra là cãi...Mình cũng muốn theo nghề của gia đình mình lắm chứ, nhưng bây giờ mình chưa đủ khả năng và trình độ, nên đành tiếp tục sống ở đất sài gòn này, học hỏi thêm kinh nghiệm, rồi vài năm nữa mình cũng về thôi. Đất sài gòn này ngột ngạt phức tạp, cuộc sống vội vã, bon chen, đường xá thì đông đúc, kẹt xe, khí hậu thì nóng bức, khói bụi ô nhiễm và dường như người ta không có tình người nữa, mạnh ai nấy sống, chẳng ai quan tâm đến ai...Đôi khi đi giữa đường phố sài gòn mà mình thấy lạc lõng vô cùng, như thể mình không hề tồn tại trên cõi đời này vậy, như thể không có ai nhìn thấy mình vậy...Lạc lõng quá...giống như bây giờ vậy...
Nhà chú Sang có 2 vợ chồng và 3 đứa con, nhà người ta đầm ấm hạnh phúc, con cái ngoan, làm ăn cũng khá, thấy mà ham. Ai đâu như nhà mình, ba má và 6 đứa con, vậy mà sống không thuận, con cái thì khong ai muốn theo nghề của ba ngoại trừ cu Tèo, cũng không muốn sống ở nhà vì chẳng ai hợp tính với Ba, nói ra là cãi...Mình cũng muốn theo nghề của gia đình mình lắm chứ, nhưng bây giờ mình chưa đủ khả năng và trình độ, nên đành tiếp tục sống ở đất sài gòn này, học hỏi thêm kinh nghiệm, rồi vài năm nữa mình cũng về thôi. Đất sài gòn này ngột ngạt phức tạp, cuộc sống vội vã, bon chen, đường xá thì đông đúc, kẹt xe, khí hậu thì nóng bức, khói bụi ô nhiễm và dường như người ta không có tình người nữa, mạnh ai nấy sống, chẳng ai quan tâm đến ai...Đôi khi đi giữa đường phố sài gòn mà mình thấy lạc lõng vô cùng, như thể mình không hề tồn tại trên cõi đời này vậy, như thể không có ai nhìn thấy mình vậy...Lạc lõng quá...giống như bây giờ vậy...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét