Đôi khi nó bất chợt khóc khi nghĩ đến một người. Một người mà nó thương yêu nhưng lại làm nó đau lòng
Đôi khi nó muốn chấm dứt, nhưng nó lại tiếc nuối. Nó suy nghĩ, dự tính rất nhiều thứ trong đầu, nhưng nó lại không đủ dũng cảm để nói ra
Đôi khi nó muốn gọi cho má nói, kể hết mọi chuyện, nhưng nó lại không dám. Sợ rằng má nó chỉ buồn thêm, mà cũng chẳng thể giúp gì được cho nó
Duyên là khoảng trời riêng của nó, để nó có thể chia sẻ đam mê. Nhưng nó chưa thể nào chia sẻ tình cảm được, bởi vì cái miệng của nó….
Mệt mỏi quá…sao đầu óc nó cứ nặng nề…bao nhiêu chuyện cứ lởn vởn trong đầu…sao cứ ám nó hoài vậy… những kẻ hiện hữu và những kẻ vô hình…
Đôi khi nó muốn chấm dứt, nhưng nó lại tiếc nuối. Nó suy nghĩ, dự tính rất nhiều thứ trong đầu, nhưng nó lại không đủ dũng cảm để nói ra
Đôi khi nó muốn gọi cho má nói, kể hết mọi chuyện, nhưng nó lại không dám. Sợ rằng má nó chỉ buồn thêm, mà cũng chẳng thể giúp gì được cho nó
Duyên là khoảng trời riêng của nó, để nó có thể chia sẻ đam mê. Nhưng nó chưa thể nào chia sẻ tình cảm được, bởi vì cái miệng của nó….
Mệt mỏi quá…sao đầu óc nó cứ nặng nề…bao nhiêu chuyện cứ lởn vởn trong đầu…sao cứ ám nó hoài vậy… những kẻ hiện hữu và những kẻ vô hình…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét