Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009

Bỗng dưng muốn khóc

 

30/4, được nghỉ lễ đến 4 ngày, vậy mà mình chẳng thể về quê được, cũng chẳng đi chơi đâu cả. Mình đã dự định sẽ về quê nhân dịp lễ này cách đây cả tháng, vậy mà cuối cùng mình không về được. Nhớ nhà quá. Mình mà về, bỏ cu Tí ở lại 1 mình tội nghiệp nó, nó không có tiền nên không về được, ở nhà một mình không ai nấu cơm cho nó ăn, vất vơ vất vưởng 4 ngày trời tội nghiệp nó. Mà về quê cũng tốn tiền, trong khi tiền của mình cũng sắp hết, phải để dành tiền để mai mốt chuyển nhà nữa chứ, tiền nhà, tiền cọc, tiền thuê xe chuyển đồ...bao nhiêu thứ phải chi ra...Không lẽ phải đi rút tiền tiết kiệm ra, mà tiền tiết kiệm của mình có được bao nhiêu đâu.
 Sao mình thấy bế tắc quá vậy nè....!!! Từ Tết đến bây giờ mọi sinh hoạt của 2 chị em đều do 1 mình mình gánh hết. Đến khi chuyển nhà cũng một mình mình lo, mai mốt chuyển nhà một lần nữa cũng một mình mình lo...Sao cái gì cũng mình hết vậy nè, đến bao giờ mình mới được sống thanh thản và không phải lo nghĩ cho ai nữa??? Bao giờ mình mới được sống vì bản thân mình đây??? Tí ơi đến bao giờ Tí mới có thể sống tự lập đươc vậy? Sống như Tí chẳng phải là đàn ông chút nào. Lúc nào cũng sống dựa vào người khác thì làm sao mà trưởng thành được. Nhiều lúc chị muốn bỏ Tí để ra ở riêng, cho Tí tự lo cho bản thân, nhưng chị không thể làm được vì chị lo cho Tí, lo không có người nấu ăn cho Tí, lo Tí không tìm được một chỗ ở đàng hoàng, lo Tí  chơi với bạn xấu rồi hư người...lo đủ thứ hết...Mà không lẽ có 2 chị em, sống xa nhà rồi mà còn sống riêng mỗi người một nơi thì coi làm sao được, rồi lỡ một trong 2 chị em đau ốm cũng không ai hay biết, rồi lỡ ba má ở quê vô phải đi đến chỗ của từng đứa để thăm con cái ư... Coi không được chút nào cả
Hôm qua làm đến 7h30 mới xong việc ở công ty, trên đường về đi ngang qua bến xe miền đông, đoạn đường một cây số mà kẹt xe nên mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới qua được. Ngồi trong xe, nhìn thấy bao nhiêu chuyến xe ra rồi vào bến mà lòng chợt buồn. Nhìn thấy người ta ngồi trên xe, trên đường về quê, rồi mấy người trong công ty cũng chuẩn bị có người đi chơi, có người về quê...mình chỉ muốn bật khóc thôi, khóc vì buồn, khóc vì tủi thân, khóc vì cô đơn...Bạn bè hỏi có về quê chơi và họp lớp không, mình đã trả lời là không về vì đã book tour đi du lịch rồi. Không lẽ than thở với tụi nó về cuộc sống của mình...
4 ngày ở nhà, không biết làm gì cho qua hết 4 ngày đây. Buồn quá. Muốn khóc quá đi thôi...
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét